AzTieuThuyet.com

Cô Gái Trên Tàu Chương 6

Cô Gái Trên Tàu - AzTieuThuyet.com

Bạn đang đọc truyện Cô Gái Trên Tàu Chương 6 online tại AzTieuThuyet.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm AzTieuThuyet.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Có trục trặc ở đường dây. Chuyến tàu lúc 17.56 đến Stoke bị huỷ bỏ, nên hành khách lũ lượt sang chuyến tàu của tôi. May mắn là tôi tìm được một chỗ ngồi, nhưng ở cánh bên, không phải cạnh cửa sổ, và có những cơ thể tì lên vai, đầu gối tôi, xâm chiếm không gian của tôi. Tôi muốn đẩy họ ra và đứng dậy. Nhiệt độ đang tăng lên, bức bối, tôi cảm thấy như đang thở qua một chiếc mặt nạ. Tất cả cửa sổ đã được mở ra, và dù chúng tôi vẫn đang chuyển động, toa tàu như không có không khí vậy, như một hộp kim loại kín. Tôi không thể lấy đủ ô xi vào phổi. Tôi cảm thấy buồn nôn. Cảnh tượng sáng nay cứ lặp lại trong đầu tôi, tôi không thể ngừng nghĩ rằng tôi vẫn đang ở đó, và không thể ngừng tưởng tượng ra khuôn mặt họ.

Tôi đổ lỗi cho Jess. Tôi bị ám ảnh về Jess và Jason, về những gì cô đã làm và cảm giác của anh, về những điều họ phải đương đầu khi anh tìm hiểu ra, và khi thế giới của anh, cũng như tôi, bị xé làm đôi. Tôi sững sờ đi loanh quanh, không chú tâm vào mình đang đi đâu. Không nghĩ ngợi gì cả, tôi đi đến quán cà phê mà mọi người ở Huntingdon Whiteley đến. Tôi đang bước qua cánh cửa khi nhìn thấy họ, và thời điểm đó, đã quá trễ để quay đi; họ đang nhìn tôi, mắt mở to trước khi họ nhớ ra việc nở nụ cười. Martin Miles cùng Sasha và Harriet vẫy tay về phía tôi.

"Rachel!" Martin gọi, dang tay ra ôm tôi. Tôi không mong đợi điều đó. Sasha và Harriet cười, hôn gió về phía tôi, cố không tới quá gần. "Cậu đang làm gì ở đây thế?"

Trong một lúc, tôi không biết làm gì. Tôi nhìn xuống sàn nhà, tôi cảm thấy người mình đang đỏ bừng, nhận ra điều đó chỉ khiến mọi việc tệ thêm, tôi nở một nụ cười giả và nói, "Phỏng vấn."

"Ồ"

Martin không giấu nổi ngạc nhiên, trong khi Sasha và Harriet chỉ gật đầu và cười. "Với ai vậy?"

Tôi không nhớ ra tên một công ti nào đó có liên quan. Cũng không thể bịa ra một cái tên, mà còn chưa nhắc đến việc có được nhận hay không. Tôi chỉ đứng đó, cắn móng tay và lắc đầu, rồi Martin nói "Bí mật hàng đầu hả? Một số công ti kì lạ vậy đấy, họ không muốn cậu nói bất cứ điều gì đến khi hợp đồng đã được kí kết và tất cả trở nên chính thức." Điều đó thật ngớ ngẩn và cậu ta biết, cậu ta cố giải vây tôi và không ai tin cả, nhưng họ đều giả vờ và gật đầu theo. Harriet và Sasha nhìn về phía cánh cửa sau lưng tôi, họ cảm thấy xấu hổ thay cho tôi, họ muốn một đường lui.

"Tớ phải đi uống một cốc cà phê đây" tôi nói. "Tớ không muốn đến muộn."

Martin đặt tay lên bả vai tôi và nói " Thật tuyệt khi được gặp lại cậu, Rachel." Tôi gần như có thể cảm nhận được sự thương cảm của cậu ta. Tôi chưa từng nhận ra điều đó cho tới tận năm ngoái, thật nhục nhã khi được người khác thương cảm.

Kế hoạch của tôi là sẽ đến thư viện Holborn trên đường Theobald nhưng tôi không theo nó được, nên thay vào đó tôi đến công viên Regent's. Tôi đi bộ đến tận đường cùng, cạnh sở thú. Tôi ngồi xuống hàng ghế dưới một cây dâu, nghĩ về những tiếng sau đó, hồi tưởng lại cuộc nói chuyện ở quán cà phê, nhớ lại cái nhìn của Martin khi chào tạm biệt tôi.

Tôi chắc phải ở đó gần nửa tiếng đồng hồ khi điện thoại reo lên. Đó là Tom, gọi từ điện thoại bàn. Tôi cố tưởng tượng ra anh, làm việc bên chiếc laptop trong căn phòng bếp đầy nắng, nhưng hình ảnh bị làm hỏng bởi sự xâm chiếm trong cuộc sống mới cửa anh. Cô ta ở đâu đó, đằng sau, đang pha trà hoặc cho đứa bé ăn, bóng của cô ta trải đến gần nơi anh ngồi. Tôi chuyển cuộc gọi sang chế độ tin nhắn thoại. Tôi để điện thoại vào trong túi và cố lờ nó đi. Tôi không muốn nghe thêm gì nữa, không phải hôm nay; ngày hôm nay đã đủ tồi tệ rồi mà đấy là còn chưa đến mười rưỡi sáng. Tôi chần chừ khoảng 3 phút trước khi lôi điện thoại ra và ấn vào hộp thư thoại. Tôi cố trụ lại sự đau đớn khi nghe thấy giọng nói đó - giọng nói từng nói với tôi bằng những tiếng cười và giờ, nó chỉ mang tính khiển trách, an ủi hoặc cảm thương - nhưng nó không phải của anh.

"Rachel, Anna đây." tôi cúp máy.

Tôi không thở được, toàn thân ngứa ran, tôi đứng dậy và bước về phía cửa hàng trên phố Titchfield và mua bốn chai rượu và mấy can thuốc, rồi quay về chỗ cũ ở công viên. Tôi mở chia đầu tiên và tu thật nhanh hết sức có thể, rồi mở chai thứ hai. Tôi quay lưng lại với phía đường đi để không phải nhìn những người qua lại, những bà mẹ dắt theo con hay những khách du lịch, và tôi không thể nhìn thấy họ, tôi có thể giả vờ như mình là một đứa trẻ và họ không thể nhìn thấy tôi. Tôi bật hộp thư thoại lên lần nữa.

"Rachel, Anna đây." Ngắt quãng một lúc. "tôi cần nói chuyện với cô về những cuộc gọi." Lại một quãng ngắt nữa - cô ta vừa nói chuyện với tôi vừa làm gì đó nữa - nhiều việc cùng lúc, theo cách mà những người vợ bận rộn và những bà mẹ hay làm, dọn dẹp, giặt quần áo. "Nghe này, tôi biết là cô đang có khoảng thời gian khó khăn" cô ta nói, mặc dù cô ta chả liên quan gì đến nỗi đau của tôi, " nhưng cô không thể gọi cho chồng tôi mọi lúc được." Cô ta hạ giọng, lộ vẻ khó chịu. "Cô khiến chúng tôi tỉnh giấc vào ban đêm, còn đánh thức cả Evie nữa, và điều đó không thể chấp nhận được. Chúng tôi đã rất khó khăn để ru con bé ngủ." Chúng tôi. Gia đình nhỏ hạnh phúc. Với những vấn đề và lịch trình. Con đàn bà khốn nạn. Cô ta như một con gáy, đẻ trứng vào tổ ấm của tôi. Cô ta đã chiếm lấy mọi thứ của tôi. Và giờ cô ta còn gọi cho tôi để nói rằng nỗi khổ của tôi khiến cô ta bất tiện.

Tôi uống xong chai thứ hai và bắt đầu chai thứ ba. Hơi rượu nồng nặc bắt đầu dâng lên trong máu tôi và tôi cảm thấy buồn nôn. Tôi đang đi quá nhanh, tôi cần chậm lại; nếu tôi không giảm tốc độ, điều gì đó kinh khủng sẽ xảy ra. Tôi sẽ làm gì đó khiến mình phải hối hận. Tôi sẽ gọi lại cho cô ta, tôi sẽ nói cho cô ta biết rằng tôi không quan tâm đến cô ta và tôi không quan tâm đến gia đình cô ta, tôi cũng không quan tâm đến việc đứa trẻ của cô ta có được ngon giấc cho đến hết phần đời còn lại hay không. Tôi sẽ nói với cô ta rằng những câu nói anh ta nói với cô - đừng mong tôi cư xử đúng mực - anh ta đã từng dùng nó với tôi, khi chúng tôi lần đầu đến với nhau; anh viết một lá thư cho tôi, tuyên bố tình yêu mãnh liệt của mình. Đấy cũng chả phải câu nói của anh ta: anh ta lấy từ Henry Miller. Tất cả những gì cô ta sở hữu là đồ dùng lại. Tôi muốn biết điều đó sẽ khiến cô ta cảm thấy thế nào. Tôi muốn gọi lại cho cô ta và hỏi, cô cảm thấy như thế nào, Anna, khi sống trong căn nhà của tôi, xung quanh là đồ đạc tôi mua, nằm ngủ trên cái giường mà tôi và anh cùng ngủ chung nhau hàng năm trời, và cho con cô ta ăn trên cái bàn mà anh và tôi đã quan hệ trên đó?

Tôi thấy việc họ vẫn ở lại đó thật bất thường, trong ngôi nhà đó, trong ngôi nhà của tôi. Tôi đã không tin khi anh nói điều đó với tôi. Tôi yêu ngôi nhà đó. Tôi là người khăng khăng mua ngôi nhà đó, mặc dù địa điểm đó không thực sự thuận lợi. Tôi thích được ở gần đường ray, tôi thích nhìn đoàn tàu chạy qua, tôi thích âm thanh cửa chúng, không phải âm thanh ồn ào của phố huyện mà là những tiếng cũ kĩ của bánh xe lăn. Tom nói với tôi, nó sẽ không như thế mãi, họ sẽ sửa sang lại đường ray và sẽ là những âm thanh êm ru của tàu siêu tốc, nhưng tôi không tin điều đó. Tôi có thể đã là người ở đó, tôi sẽ mua lại cả căn nhà nếu tôi có tiền. Nhưng tôi không có, và chúng tôi cũng không thể tìm được ai muốn mua nhà với giá cao khi chúng tôi li dị, nên thay vào đó, anh đã mua hoàn toàn căn nhà và ở lại tới khi anh tìm được một người trả giá cao cho nó. Nhưng anh chưa từng tìm được, nên anh đưa cô ta về cùng, và cô ta thích nó như tôi từng thích, rồi họ quyết định ở đó. Cô ta chắc phải bảo đảm rằng, cô ta không phiền lòng, khi đi qua những căn phòng mà một người đàn bà khác đã bước qua. Cô ta chắc chắn không xem tôi như một mối đe doạ. Tôi nghĩ đến Ted Hughes, chuyển từ Assia Wevill đến căn nhà anh ta chia sẻ với Plath, mặc quần áo của Sylvia, chải tóc với cùng một chiếc lược. Tôi muốn gọi cho Anna và nhắc cô ta nhớ rằng kết cục của Assia là đầu cô ta trong lò nướng, như thể Sylvia đã làm.

Tôi chắc đã ngủ quên, mùi rượu và ánh sáng đánh thức tôi. Tôi tỉnh dậy với một khởi đầu, lục lọi tìm kiếm trong túi. Nó vẫn ở đấy. Da tôi mẩn ngứa, có đàn kiến bò ở trên, chúng ở trên đầu tôi, trên cổ và trên ngực. Tôi đứng lên, phủi chúng đi. Có hai đứa trẻ đang đá bóng ở ngoài sân cách đó 20 thước cũng dừng lại xem, cười nghiêng ngả.

Đoàn tàu dừng lại. Tôi chuẩn bị đối diện nhà của Jess và Jason, nhưng tôi không thể nhìn qua toa tàu, có quá nhiều người chắn đường. Tôi tự hỏi họ có ở đó không, rằng anh đã biết chưa, hay anh đã đi rồi, hoặc anh vẫn đang sống một cuộc đời mà chưa tìm ra tất cả chỉ là lừa dối.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ AzTieuThuyet.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Cô Gái Trên Tàu Chương 6

Bạn đang xem Cô Gái Trên Tàu. Truyện được dịch bởi nhóm NXB Hội Nhà Văn;. Tác giả: Paula Hawkins. Chapter này đã được 120 lượt xem.

AzTieuThuyet.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

AzTieuThuyet.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập AzTieuThuyet.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.