AzTieuThuyet.com

Đuôi Nhỏ Thật Ngọt Chương 29: Tớ đã có người mình thích

Đuôi Nhỏ Thật Ngọt - AzTieuThuyet.com

Bạn đang đọc truyện Đuôi Nhỏ Thật Ngọt Chương 29: Tớ đã có người mình thích online tại AzTieuThuyet.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm AzTieuThuyet.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Bầu không khí trong thời gian ngắn có chút xấu hổ.

Đường Ôn dùng đầu ngón tay vuốt túi kẹo, có chút không biết làm sao mà nhìn hai người, khẽ chậm rãi mà nắm nắm tay áo Hứa Hành Niên.

Hứa Hành Niên cũng không có hứng thú cùng Tần Phong chơi loại trò chơi của tiểu hài tử này, hơi cúi xuống, buông tay, từ bên cạnh cầm một túi kẹo vị chocolate trắng.

Cô luôn luôn không bao giờ động tới.

Tần Phong đột nhiên nở nụ cười, nâng tay cọ cọ chóp mũi, cúi đầu nhìn Đường Ôn, ánh mắt hơi nhíu lại: " Thật trùng hợp."

Hắn đầu phi cơ toàn bộ cạo thành tóc húi cua, nhìn qua thật có tinh thần, chỉ là bị nắng gắt chiếu đen làn da còn chưa có khôi phục.

Đường Ôn chần chờ hai giây, trộm nhìn Hứa Hành Niên một cái, thấy anh mặt không biểu tình mà nhìn túi chocolate, không tự chủ được mà nuốt một ngụm nước miếng.

——

Đang lúc cô muốn cùng hắn chào hỏi, Hứa Hành Niên đem túi trong tay đưa cho cô, nâng lên mắt nhàn nhạt mà nói: "Trường học lớn như vậy, không có gì là trùng hợp."

Đường Ôn: "......"

Anh nói...... Còn rất có đạo lý.

Tần Phong sắc mặt lạnh đi trong chớp mắt, lại thực nhanh chóng không dấu vết mà thu hồi, đem khuỷu tay để ở trên kệ để hàng, rũ mắt nói: "Buổi tối ăn chocolate đối với hàm răng không tốt."

"Cảm ơn đã nhắc nhở" Hứa Hành Niên lại từ trên giá bên cạnh cầm túi thạch trái cây cho cô, không chút để ý nói, "Em ấy đều là ban ngày ăn đồ ngọt, buổi tối chưa bao giờ chạm vào."

Ánh mắt anh cũng chưa dừng lại 1s ở trên người Tần Phong, thái độ bình thản, lời nói cũng là hoàn toàn không để lại cho quân địch một chút đường sống.

Tần Phong hiển nhiên có chút không vui, nhăn lại mày, nhưng như cũ nhẫn nại cười: "Truyện lần trước tớ nói với cậu, suy xét thế nào?"

Hứa Hành Niên thần sắc trầm xuống, lúc này mới nghiêng đầu nhẹ quét mắt liếc hắn một cái, lại đem ánh mắt dừng ở trên người Đường Ôn.

Đường Ôn bị hỏi ngốc, ngẩng đầu suy nghĩ trong chốc lát, mới nhớ tới chính là sự kiện kia "Làm bạn gái hắn"......

Nghiền ngẫm trong chốc lát lúc sau, cô quyết định vẫn là ăn ngay nói thật: "Cảm ơn cậu, nhưng là tớ thật sự có người mình thích rồi ——"

Tần Phong lập tức cắt đứt lời nói của cô: "Hắn?" Nói xong liền đem ánh mắt dừng trên người Hứa Hành Niên.

Đường Ôn gật gật đầu.

Hắn khóe miệng tươi cười rốt cuộc không duy trì được nữa.

Hứa Hành Niên cảm thấy không cần phải ở chỗ này lãng phí thời gian nữa, kéo tay Đường Ôn liền hướng phía ngoài đi, khoảnh khắc xoay người kia, Hứa Hành Niên liếc Tần Phong một cái, một cái liếc mắt kia lạnh như xuyên thấu lòng hắn, phảng phất như hầm băng.

Hắn chỉ cảm thấy lòng bàn chân như là dâng lên một trận gió lạnh, như có thứ gì đâm vào hắn khiến hắn phát run.

Nhìn hai người đi xa, Tần Phong liếm liếm môi, thực nhanh liền phục hồi tinh thần, cũng đồng thời ở phía sau đi theo, trong tay nắm một túi hồng trà.

Thời điểm trả tiền, Đường Ôn sớm đem tiền lẻ từ trong túi lấy ra trước, nhìn thu ngân quét mã, Hứa Hành Niên đem đồ uống trong tay cùng đồ ăn vặt của cô đặt ở cùng nhau, đứng ở cửa bên cạnh, giúp cô xếp đồ vào túi.

"Ba mươi hai." Thu ngân nói.

Cô cầm tiền đưa qua, lễ phép cảm ơn.

Tần Phong thấy toàn bộ quá trình, nhanh chóng mà thanh toán đồ uống, liền châm chọc mỉa mai mà nói: "Một người con nhà giàu có cũng không biết xấu hổ mà bắt nữ sinh trả tiền?"

Hứa Hành Niên nhấp môi không nói một lời, xách theo bao nilon hướng ngoài cửa bước đi, Tần Phong như cũ không cam lòng yếu thế, châm biếm một tiếng, ra cửa liền túm chặt cánh tay Đường Ôn: "Loại người này có cái gì mà cậu thích?"

Hứa Hành Niên đối với người ngoài luôn luôn cao lãnh, với loại người giống Tần Phong này càng khinh thường nhìn lại, người động phải điểm mấu chốt của anh, tự nhiên sẽ làm anh không thoải mái.

Nhưng anh còn chưa mở miệng, liền thấy Đường Ôn hất tay Tần Phong ra, lại trở tay "Bang" lập tức vỗ lên cánh tay hắn.

Cô lực đạo không tính nhỏ, tiếng vang đều khiến mọi người xung quanh chú ý.

Cánh tay truyền đến từng trận tê rát, Tần Phong nhìn Đường Ôn mặt đầy tức giận, hoàn toàn sửng sốt, trợn tròn mắt.

Này cùng cô trong trí là tiểu cô nương dịu ngoan mềm mại một chút cũng không giống nhau.

"Tớ không cho phép cậu nói như vậy!" Cô thanh âm như cũ là mềm mại kéo dài, nhưng ngữ khí lại giống lưỡi đao nháy mắt sắc bén.

Tần Phong cong khóe miệng, nói không ra lời.

"Anh ấy là người nào lòng tớ tự rõ ràng, không cần cậu nói cho tớ biết!"

Cô tức giận đến mặt đều đỏ, nhẩng đầu gào lên vài câu, cũng mặc kệ Tần Phong phản ứng gì, lôi kéo Hứa Hành Niên giận dữ rời đi.

Cứ như vậy lôi kéo anh đi rất xa, còn chưa tới khu dạy học, Đường Ôn nháy mắt liền biến thành bóng cao su xù hơi, khẽ chậm rãi, có chút không dám nhìn Hứa Hành Niên.

Lại nói tiếp, lớn như vậy, cô trước nay cũng chưa phát giận quá mức, có đôi khi thích cùng Hứa Hành Niên giận dỗi một chút, nhưng trước nay không thật sự cùng người khác cãi nhau qua......

Như vậy nghĩ nghĩ, cô trong lòng lại có chút thấp thỏm, Hứa Hành Niên sẽ không cảm thấy cô vừa rồi quá bạo lực đi nha......

Gió đêm từ từ mà thổi tới bên tai cô, có chút ngứa, không ngờ cô mới vừa buông tay không bao lâu, Hứa Hành Niên lại bắt lấy.

Lòng bàn tay ấm áp dọc theo cánh tay mạch lạc kéo dài đến ngực, Đường Ôn ngẩn người, đèn đường bật sáng, nâng mắt lên nhìn anh.

Anh rũ xuống mi mắt, đáy mắt như chứa hàng ngàn vì sao, lập tức liền chọc trúng cô.

Đường Ôn liếm liếm môi khô cạn, nắm tay, đứt quãng giải thích nói: "Nghe được cậu ấy nói anh như vậy......Em cũng không biết sao lại thế này, đại não đột nhiên liền không có biện pháp suy nghĩ, liền...... Đánh cậu ấy."

"Anh như vậy rất tốt,em nghĩ không cho bất luận kẻ nào hiểu lầm anh."

Cô thanh âm ôn nhu mềm mại, đêm hè trong gió thoang thoảng mùi hương quyện với nhau, chậm rãi như thấm vào lòng anh.

Hứa Hành Niên trầm mặc một lát, bất động thanh sắc mà ngăn chặn ý cười, nhéo tay cô nói: "Anh thật cao hứng."

Cô chớp chớp mắt: "...... Thật vậy chăng?"

Anh gật đầu: "Những người khác đều không quan trọng, anh chỉ để ý em nghĩ như thế nào."

Đèn đường chiếu sáng cả con đường, mà con ngươi anh lại như là ở một hồ nước ôn nhu, như sắp tràn ra.

Đường Ôn ngơ ngác mà nhìn anh, phảng phất sắp lún sâu vào đó.

*

Giáo viên dạy sắp phải chia tay rồi, lớp trưởng an bài các bạn học cầm giấy bút, cùng đi sân thể dục làm biểu ngữ "Cảm ơn lão sư".

Thời điểm xếp hàng, bên cạnh cô có nam sinh cao ráo khẽ chậm rãi mà chọc cô một chút, cô nghi hoặc mà nhìn qua, phát hiện thế nhưng là Khâu Nhạc.

Không đợi cô mở miệng, hắn liền chỉ chỉ đằng sau, ánh mắt xem qua, quả nhiên thấy Hứa Hành Niên.

Bọn họ thế nhưng là cùng đội ngũ của Hứa Hành Niên ở cạnh nhau.

Cô cố ý đứng loạn vị trí, chậm rì rì đi về phía sau xếp hàng, đứng ở phía bên phải cô, Tống Tử San thấy cô lén lút, túm chặt cô.

"Hư ——" tiểu cô nương nheo lại mắt cười, trộm chỉ chỉ vị trí Hứa Hành Niên vị trí.

Tống Tử San hiểu rõ, trêu ghẹo nói: "Nhìn tiền đồ này của cậu đi."

Hai người rốt cuộc đứng ở một bên, thấy anh nhìn chằm chằm vào phía trước, tiểu cô nương đứng ở bên trái anh, lặng lẽ đem bàn tay đến sau eo anh, nhẹ nhàng chọc một chút, lại nhanh chóng thu hồi tay.

Chọc một chút khiến cô thực vui vẻ.

"Chen qua tới không dễ dàng đi?" Anh đột nhiên vân đạm phong khinh mà mở miệng.

"???" Anh thấy.

Cô vừa định phản bác, mắt thấy được chủ nhiệm đột nhiên từ phía sau cô đi tới, sợ tới mức cô giật mình run lên một cái, bút trong tay đều rơi xuống đất.

Vừa vặn lăn đến bên chân Hứa Hành Niên.

Đường Ôn mím miệng, trong lòng âm thầm tức giận thế nhưng bút cũng cùng cô đối nghịch.

Hứa Hành Niên đè ép khóe miệng muốn cười, cúi đầu đem bút của cô nhặt lên, đưa qua.

Thực mau liền đến bọn họ, hai người vừa lúc dựa gần, thân hình cao chênh lệch cách xa.

Tiểu cô nương duỗi quá cánh tay, muốn đem tên mình cùng tên anh viết ở bên nhau, nhưng là nỗ lực thật lâu cũng là phí công.

Cô lặng lẽ chọc chọc eo anh, cầu xin nói:

"Anh cong lưng viết được không?"

"Nga?"

Đường Ôn mặt đỏ hồng, nhỏ giọng nói: "Em với không tới."

Anh cười cười, quả thực cong eo.

Phía sau, Chủ Nhiệm Giáo Dục trùng hợp dùng camera đem một màn này lưu lại.

*

Giáo viên Ngữ văn quyết định ở tiết dạy của mình rút ra một ngày tự học, cùng các bạn học tổ chức buổi liên hoan nhỏ, ủy thác giao cho Đường Ôn cùng Tống Tử San đi siêu thị mua sắm một ít đồ ăn vặt.

Thừa dịp thời gian nghỉ trưa, hai người mua thật nhiều đồ trở về, thời điểm đi đến khu dạy học Tống Tử San đột nhiên bụng đau, chịu đựng không được, đành phải khom lưng cùng cô tách ra.

Mà Đường Ôn cũng nhớ tới còn có chuyển phát nhanh chưa có lấy, liền một mình đi.

Thời tiết như cũ nóng giống cái lò chưng, gió cũng đều mệt mỏi mà nghỉ ngơi chân.

Đi dưới trời nắng nóng, Đường Ôn cầm theo một túi đồ ăn vặt thật to đi đến trường học lấy chuyển phát nhanh, bước đến bậc thang gõ gõ nhẹ cửa, ngọt ngào ôn nhu tiếng nói: "Sư phó, hôm nay chuyển phát nhanh tới rồi sao?"

Mồ hôi từ sườn mặt chảy xuống, một ít mồ hôi che kín cánh mũi, cô thở ra một hơi, đem tay trái trọng lượng đổi đến tay phải, dùng mu bàn tay tùy ý cọ một chút mồ hôi sền sệt trên má, nghiêng đầu ở cửa trước nhìn lại.

Lúc này cửa "Chi ——" một tiếng từ bên trong kéo ra, một cái tay mảnh khảnh, thân ảnh cao lãnh, khớp xương rõ ràng, ánh mắt yên lặng dừng ở trên người cô.

Cảm nhận được trên đỉnh đầu có tầm mắt nóng rực, Đường Ôn khẽ liếm một chút môi khô, chậm rãi ngẩng đầu.

Hứa Hành Niên thân hình thon dài, hình dáng giống như điêu khắc vô cùng tinh xảo, cổ tay áo tay phải tùy ý đút ở túi quần đồng phục màu đen, mặt mày thâm thúy.

Đường Ôn nao nao, làm như kinh ngạc trước mắt, người thế nhưng xuất hiện ở chỗ này, còn chưa mở miệng, liền nghe được anh lười nhác, ngữ khí nhẹ nhàng vang lên ——

"Thẻ học sinh."

Sạch sẽ, tiếng nói giống như âm thanh từ chỗ cao chảy xuống, rơi vào mặt nước, cuối cùng hòa tan ở một mảnh hồ yên tĩnh, tản ra nhè nhẹ gợn sóng.

Đường Ôn ngẩn ra trong chốc lát, lại bừng tỉnh "A" một tiếng, bị nắng gắt chiếu khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, nản lòng, nhíu lại mi hỏi: "Phải dùng thẻ học sinh sao?"

Hứa Hành Niên rũ xuống mắt, lúc này mới chú ý tới cô, trong tay cầm một túi to —— nhét đầy túi với các màu sắc sặc sỡ, hoá đơn mua sắm của siêu thị trường thuận tay nhét vào, nữ sinh khuôn mặt bị mặt trời chói chang chiếu thành đỏ bừng, xách theo túi lớn khiến ngón tay tái nhợt như tờ giấy, chỉ có khớp xương chỗ bị đồ nặng thít chặt ra lại xuất hiện vết hằn đỏ.

Hứa Hành Niên nhíu nhíu mày, ngón cái vuốt ve then cửa, chân dài bước xuống một bậc thang, cong lưng tiếp nhận túi trong tay Đường Ôn ——

"Như thế nào mua nhiều đồ như vậy?"

Đường Ôn cười hì hì nói: "Ngày mai buổi chiều tự học, chúng ta sẽ liên hoan, đây là giúp lão sư mua cho các bạn học."

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ AzTieuThuyet.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Đuôi Nhỏ Thật Ngọt Chương 29: Tớ đã có người mình thích

Bạn đang xem Đuôi Nhỏ Thật Ngọt. Truyện được dịch bởi nhóm wattpad.com/user/QuynhHuaLemon. Tác giả: Nhan Ôn. Chapter này đã được 14 lượt xem.

AzTieuThuyet.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

AzTieuThuyet.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập AzTieuThuyet.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.