AzTieuThuyet.com

Mị Nhục Sinh Hương Chương 42: Cha của con dâu nuôi từ bé -3- (vi H)

Mị Nhục Sinh Hương - AzTieuThuyet.com

Bạn đang đọc truyện Mị Nhục Sinh Hương Chương 42: Cha của con dâu nuôi từ bé -3- (vi H) online tại AzTieuThuyet.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm AzTieuThuyet.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Tạ Lãng nằm ở trên giường, cuộn mình trong khuỷu tay là thân thể xinh xắn lả lướt của Cố Minh Nguyệt, toàn thân nàng rét buốt lành lạnh, tứ chi bò lên bám chặt vào người nam nhân bên mình để hấp thu hơi ấm.

Cố Minh Nguyệt thật sự cảm thấy lạnh, đêm đầu hạ, nhiệt độ không khí vẫn mang theo cái lạnh rùng mình khó tan, nàng để mình bị lạnh tới hơn nửa đêm, trừ nguyên nhân là vì nhiệm vụ ra, cũng là do nàng có khao khát với nguồn nhiệt tỏa ra từ người nam nhân này.

Tạ Lãng nhẹ nhàng vỗ về lưng nhỏ của thiếu nữ, cảm giác dường như đang trở về những ngày khi nàng còn là một nữ oa oa. Mỗi buổi tối nữ hài nho nhỏ đều đáng thương mong mỏi được ngủ cùng giường với mình, khi đó nàng cũng như hiện giờ, dùng cánh tay và đôi chân nhỏ quấn thật chặt lấy hông và bụng mình, như sợ hãi sẽ bị vứt bỏ, nữ hài dùng đôi tay bé nhỏ siết chặc áo mỏng trước ngực mình, biểu hiện vô cùng thiếu thốn cảm giác an toàn.

Vài năm trôi qua, nữ oa oa ngày nào giờ đã trưởng thành trở thành một tiểu thiếu nữ má phấn môi hồng, ngủ cùng giường với mình như giờ trông không thích hợp.

Có lẽ là do Chương ca nhi qua đời khiến cho thiếu nữ xưa nay vẫn luôn ham chơi nghịch ngợm lộ ra một mặt yếu ớt hiếm thấy, dẫu sao nàng cũng chưa từng trải qua sinh ly tử biệt, chấn động mà tử vong mang tới cho nàng hẳn không lời nào diễn tả được, khiến cho nàng cảm nhận được sự ngắn ngủi và quý giá của sinh mạng, cùng với hồi ức và đau khổ mà người chết để lại cho người sống.

Tuy rằng Tạ Y bị người nhà vứt bỏ từ nhỏ, lúc bé đã trải qua một khoản thời gian khốn khổ, nhưng từ lúc được Tạ Lãng nhặt về nhà, chung sống với dưỡng phụ cùng vị hôn phu trên danh nghĩa như người một nhà chân chính, vì vậy màn biểu diễn này của Cố Minh Nguyệt lập tức trở thành có tình có lí, phù hợp ăn khớp.

Chỉ đêm nay mà thôi, trong sơn cốc này cũng chỉ có có hai người bọn họ, người ngoài không biết nên không sao đâu, Tạ Lãng lặng lẽ nghĩ, dần dần tiến vào mộng đẹp.

Sáng sớm hôm sau hắn mới biết ý nghĩ của mình quả thật đã sai, hơn nữa còn sai vô cùng.

Nào có chuyện Cố Minh Nguyệt chỉ đến và tìm cách gần gũi hắn, giả bộ đáng thương, sau đó ngủ một đêm thật tinh khiết bình an vô sự.

Đáng tiếc nam nhân hoàn toàn không hề nghĩ tới vấn đề này — dưỡng nữ của hắn muốn được hắn xem như nữ nhân mà ôm vào lòng.

Ánh nắng sáng sớm xuyên thấu qua song cửa sổ chiếu vào phòng.

“Ưm....” Tạ Lãng khẽ rên rỉ một tiếng, hắn có cảm giác nơi khó nói của mình giường như đang được một đôi tay nhỏ bé vỗ về chơi đùa, sức lực vừa phải thích hợp, khiến hắn thoải mái cực kỳ.

Cảm giác được chăm sóc chân thực như thế, thật khiến hắn không thể tin được là mình đang ở trong mơ.

Chờ một chút.. Trong mộng?!

Tư duy hỗn loạn vì nửa ngủ nửa tỉnh của nam nhân rốt cuộc bị sự lo lắng lay tỉnh hoàn toàn, vừa mở mắt lại bị hành vi của Cố Minh Nguyệt làm cho hết hồn há mồm trợn mắt.

Bởi vì tiểu thiếu nữ đang ngồi ở trên giường, mở to đôi mắt ngây thơ hồ đồ, vẻ mặt hồn nhiên dùng đầu ngón tay như búp hành kích thích an ủi chim to giữa hai chân.

Dây lưng của Tạ Lãng bị tháo, cự vật đầy tinh thần bị đẩy từ trong quần ra, lộ ra đỉnh cao chót vót, theo động tác của tiểu thiếu nữ, huyết mạch nhịp nhàng lên xuống, tinh khí thần tràn trề, thoạt nhìn rất thú vị.

“Cha, người đã tỉnh?” Vẻ mặt Cố Minh Nguyệt vẻ mặt nhìn nam nhân, động tác di chuyển tuốt ống trên tay vẫn không dừng lại.

“Con làm gì vậy?” Tạ Lãng khó khăn hỏi, lòng hắn cực kỳ lúng túng, cô gái nhỏ được mình coi như nữ nhi ruột thịt lại đang lấy tay vuốt ve phân thân xung huyết sau khi đại triển hùng phong, tư vị trong đó khó nói nên lời.

Có cảm giác lúng túng vì hạ thân bị quan sát, còn có cảm giác xấu hổ vì được sờ mò tới sảng khoái, thậm chí trong đó còn mang theo một chút cảm giác kích thích cấm kỵ, điều này làm cho hắn có chút chột dạ nhụt chí và khinh bỉ chính mình, cho nên không có cách nào trưng ra bộ mặt nghiệm nghị răn dạy hành vi của Cố Minh Nguyệt.

Bản lĩnh thăm dò ý tứ qua lời nói và sắc mặt của Cố Minh Nguyệt đã sớm trải qua nhiều lần gọt giũa, ánh mắt nàng đảo qua vẻ mặt nam nhân, trong lòng có chủ ý, lập tức đổi thành một bộ dáng hoang mang lo lắng, lo lắng trả lời: “Phụ thân, tại sao chỗ đi tiểu của phụ thân lại sưng, còn sưng lớn như vậy nữa, vừa nóng lại vừa cứng, thoạt nhìn không giống của Chương Ca lắm… Có phải phụ thân ngã bệnh không? Nơi này của phụ thân bị sưng lên như vậy chắc là rất đau, Y nhi xoa xoa cho phụ thân, có chẳng mấy chốc nó sẽ hết sưng lên.”

Âm cuối của thiếu nữ mang theo một chút khôn vặt, nhiệt tình đắc ý mong đợi được khích lệ, động tác dưới tay lại càng gắng sức tỉ mỉ hơn.

Tạ Lãng mấp máy môi, yết hầu trượt lên xuống, khó khăn nuốt một ngụm nước miếng, hắn không biết nên giải thích như thế nào cho tiểu nữ biết thân thể nam nhân xảy ra chuyện như vậy vào sáng sớm là điều bình thường, bảo một nam tử trưởng thành như hắn đi giải thích phổ cập cho một cô gái nhỏ mới vào hàng ngũ thiếu nữ biết chỗ khác nhau trong sinh lí giữa nam và nữ, thật là làm khó hắn quá mức. Hắn không muốn trả lời vấn đề này, bởi vì nó sẽ tạo cho hắn một cảm giác tội ác cấm đoán như kiểu dùng thân thể của mình đi phổ cập cho nghĩa nữ biết chuyện nam nữ, nhưng hắn lại không thể không trả lời, vì vậy Tạ Lãng không thể làm gì khác hơn là nói quanh co trả lời một câu được hắn xem là an toàn nhất: “Không có chuyện gì, đừng chạm vào… một lát nữa sẽ tốt hơn thôi.”

Tạ Lãng vội vàng đẩy tay tiểu nữ đang để trên nam căn ra, kéo quần lên liền nhảy xuống, một mặt buộc dây lưng một mặt thì hai gò má phiếm hồng không dám đưa tầm mắt lên nhìn trên mặt Cố Minh Nguyệt.

Nếu như dương vật của mình vẫn bị nàng nắm ở trong tay, sao có thể tiêu “Sưng” được, có khi lại còn trở nên sưng hơn lớn hơn cứng hơn nữa, đến lúc đó hắn phải giải thích như thế nào với nghĩa nữ mình đây, giải thích thế nào cũng cảm thấy vô liêm sỉ, đạo đức đổ nát.

Cố Minh Nguyệt vẫn dùng thần sắc không yên lòng dòm ngó giữa hai chân nam nhân, có chút bất đắc dĩ gật đầu một cái, coi như là tin theo lời nói phụ thân mình sẽ không có gì đáng ngại.

Nhìn Tạ Lãng che dấu vẻ mặt nhưng vẫn lộ ra một tia hoảng sợ luống cuống, cùng với gò má hơi đỏ lên dưới lớp da thịt màu mật ong hoàn toàn không che dấu được, trong lòng Cố Minh Nguyệt âm thầm trộm vui vẻ.

Người phụ thân này, dưới bề ngoài uy mãnh lại là tâm hồn rất ngây thơ.

Câu dẫn kiểu nam nhân này, sẽ có nhiều thú vị bất ngờ, có thể tạo cho người ta cảm giác hưng phấn cùng thành tựu khi trêu chọc hắn.

Cả ngày sau, Cố Minh Nguyệt nên làm gì thì làm, còn Tạ Lãng thì rõ ràng là né tránh không trao đổi ánh mắt và tiếp xúc thân thể với nàng. Dưới ánh mắt sáng trong khó hiểu của tiểu nữ, Tạ Lãng cảm giác mình thật sự rất chật vật. Từ biểu hiện của nghĩa nữ có thể thấy, hiển nhiên nàng không để chuyện đụng chạm hạ thể của nam nhân vào lúc sáng ở trong lòng, nhưng Tạ Lãng cảm thấy bị quay tay đến nghẹn.

Bởi vì, cái thứ giữa hai chân rất không có tiền đồ, chỉ cần ánh mắt của mình hơi đưa tới chỗ thiếu nữ, tinh lực dư thừa trên người lại kích động nhảy lên.

Hay do bản thân đã quá lâu không vui vẻ cùng nữ nhân, Tạ Lãng suy nghĩ hiện tại mình không cách nào điều khiển hoạt động phản ứng của thân thể được, còi lòng đầy vẻ lo âu mà thở dài, đối với việc mình lại sinh ra phản ứng đối với nữ hài tự tay nuôi lớn, nhất định là do đã quá lâu không có nữ nhân.

Đối với nữ hài do mình nuôi lớn, sau khi thân thể bị nàng đụng vào lại sinh ra phản ứng tương tự với dục vọng, Tạ Lãng không dám để mình suy nghĩ theo phương hướng bệnh hoạn như thế.

Ngày hôm nay với Tạ Lãng mà nói, quả thực cực kỳ đau khổ.

Mặt trời chiều ngã về tây, sương chiều hồng ải, màn đêm buông xuống, Tạ Lãng ăn qua loa vài miếng cơm trên bàn, sau đó vội vàng trở lại phòng mình, ngay khoảnh khắc cửa phòng vừa đóng lại liền thở mạnh ra một hơi.

Rốt cuộc có thể giải thoát, Tạ Lãng ngồi ở trên giường móc ra dương cụ nóng cứng khó nhịn của mình, lấy tay bắt đầu di chuyển tới tới lui lui tuốt từ trên xuống dưới. Hắn nghĩ tới bàn tay trắng nõn trên bàn cơm của Cố Minh Nguyệt, nho nhỏ trắng trẻo lực độ phù hợp, sáng này bàn tay đó đã từng đưa tới giữa hai chân mình, năm ngón tay vuốt ve vật của hắn… Vật giữa hai chân hắn vừa nhìn thấy bàn tay thiếu nữ xinh đẹp kia xong liền cứng rắn lên ngay.

Ở trong sương phòng, nam nhân rốt cuộc cũng có thể dùng tay mình thư giải thoải mái rồi phun ra ngoài căn nguyên dục vọng mãnh liệt, nhịn một ngày, quả thật suýt nữa đã lấy tính mạng hắn rồi.

Tạ Lãng nhắm hai mắt lại, nhẹ nhàng thở hổn hển, có chút thống khổ lại hết sức kích thích khi tưởng tượng tới bàn tay nhỏ bé kia ở trong quần mình chơi đùa không ngừng nghỉ, không bao lâu hắn liền bắn ra chất lỏng trắng sữa, để lại vệt nước lớn nhỏ trên khăn trải giường sậm màu.

Nam nhân giải quyết được dục vọng, muốn dùng vải bông đặt ở trên bàn nhỏ bên cạnh giường lau cây thịt ẩm ướt đã mềm xuống của mình một chút, trong nháy mắt khi hắn đứng dậy đi xuống dất, thân thể lập tức cứng lại ở đó.

Theo tầm mắt của hắn, là một cánh cửa sổ bằng trúc, khoảng cách giữa các thẻ trúc hơi lớn, từ trong khe hở, nam nhân thấy được một khuôn mặt nhỏ nhắn đang lộ ra vẻ không thể tưởng tượng nổi.

Bản thân tự giải quyết bị thấy… Đầu óc Tạ Lãng trống rỗng, hắn không biết nên đối phó thế nào với tình huống trước mắt này, ngay cả việc che dấu dương cụ to lớn lồ lộ giữa hai chân cũng quên mất, dưới ánh mắt sáng trong của thiếu nữ, hắn cảm thấy mình không chỗ ẩn thân.

Sau khi nam nhân thấy bóng dáng Cố Minh Nguyệt biến mất, mới hồi thần lại, bắt đầu tự hỏi vì sao nàng lại xuất hiện ở chỗ cửa sổ nhìn trộm phòng của mình. Dù thế nào, mình vừa mất mặt vừa bị nhìn thấy hết, hơn nữa vừa nghĩ tới vừa rồi mình lại nghĩ tới nghĩa nữ của mình mà thủ dâm, Tạ Lãng cảm thấy mình không biết xấu hổ, không bằng cầm thú.

Tiếng gõ cửa đinh tai nhức óc từ ngoài cửa phòng lọt vào tai hắn, đồng thời còn có cả giọng nói lo lắng của thiếu nữ bay vào.

“Phụ thân, mở cửa nhanh! Mở cửa ra!”

Sao trong giọng nói của nàng lại cpos sự tuyệt vọng nóng nảy như thế, Tạ Lãng không hiểu, nhưng bởi vì không có cách nào đối mặt với tiểu nữ mà lại không thể nào không mở cửa, bằng không với điệu bộ này chắc nàng sẽ đập vỡ cửa gỗ mất, vì vậy hắn không thể làm gì khác hơn là trưng ra một bộ mặt không biểu tình đi ra mở cửa. Thần sắc hắn bình tĩnh, chỉ có tỉ mỉ như Cố Minh Nguyệt mới có thể phát hiện được tai nam nhân đỏ bừng như rỉ máu.

“Chuyện gì.” Giọng Tạ Lãng có chút ngưng trệ.

“Nhất định là cha bị bệnh có phải không? Cha đừng gạt con, con cũng nhìn thấy, chỗ đi tiểu của phụ thân phun trắng trắng gì đó giống như sữa.” Cố Minh Nguyệt vừa mở miệng, liền làm cho Tạ Lãng ngây dại.

Cái miệng nhỏ nhắn của thiếu nữ khép khép mở mở, thần sắc thương tâm khổ sở, ngay cả hơi thở cũng hổn hển còn nóng nảy ưu tâm, nói: “Con cũng nhìn thấy, vẻ mặt của phụ thân rất thống khổ, còn không nhịn được mà nhỏ giọng kêu lên nữa.”

Tạ Lãng ứng phó không kịp bị Cố Minh Nguyệt nhào tới, một bàn tay nhỏ linh hoạt chui vào bên trong quần dài, nắm lấy đỉnh côn thịt trơn ướt đã mềm một nửa.

“Cha.” Cố Minh Nguyệt ngửa đầu bàn tay trắng mịn cầm vật trên tay mở ra nhìn cho nam nhân, lỗ mũi khéo léo của nàng hít hít, hít thật sâu vào ngửi mùi của chất lỏng trên tay, làm như vì mùi vị đó lại mang theo mùi xạ hượng nhàn nhạt ngoài dự đoán, không khó ngửi như mùi nước mủ, chân mày nàng giãn ra nhưng vẫn quan tâm, nói: “Phụ thân, người phun nhiều thứ như vậy lại còn nói với con là không sao, có phải người cũng bị bệnh nan y rồi không, sẽ như Chương ca ca, rất nhanh sẽ bỏ lại mình con có đúng hay không.”

Tròng mắt tiểu nữ chớp động lệ quang, nếu như bỏ qua việc nàng “không cẩn thận” dính một chút tinh dịch màu trắng lên chóp mũi mình, và nếu không phải trong tình cảnh này, Tạ Lãng nhất định sẽ cảm động vì sự ỷ lại và coi trọng hắn của nàng.

Lúc này, Tạ Lãng khẽ nguyền rủa một tiếng đáng chết, bởi vì khi hắn nhìn chằm chằm vào mặt thiếu nữ, lại thật xấu hổ cứng rắn lên.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ AzTieuThuyet.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Mị Nhục Sinh Hương Chương 42: Cha của con dâu nuôi từ bé -3- (vi H)

Bạn đang xem Mị Nhục Sinh Hương. Truyện được dịch bởi nhóm diendanlequydon; Editor: Phạm Mỹ Linh, Phạm Mai, Nguyệt Dao.. Tác giả: Tô Nặc Cẩm. Chapter này đã được 654 lượt xem.

AzTieuThuyet.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

AzTieuThuyet.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập AzTieuThuyet.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.