AzTieuThuyet.com

Nữ Pháp Y Mau Nhảy Vào Trong Bát Chương 156: Đột phá

Nữ Pháp Y Mau Nhảy Vào Trong Bát - AzTieuThuyet.com

Bạn đang đọc truyện Nữ Pháp Y Mau Nhảy Vào Trong Bát Chương 156: Đột phá online tại AzTieuThuyet.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm AzTieuThuyet.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Quả nhiên như Dĩ Nhu phán đoán, người chết kia chính là Trương Lợi. Hắn phần đầu bị vật nặng đập, lập tức tử vong, sau đó bị người ném xuống sông, thời gian tử vong ở năm ngày trước.

Dĩ Nhu lại tiến hành tỉ mỉ kiểm tra giải phẫu Trương Lợi, ở dưới nách cùng mắt cá chân phát hiện máu bầm, còn ở móng tay tìm được một miếng da. Trải qua xét nghiệm, miếng da này không thuộc về Trương Lợi.

Thông qua phát hiện này, có thể chứng minh Trương Lợi trước khi chết cùng người khác phát sinh xung đột. Hắn cao lớn lại cường tráng, xem ra cùng hắn xung đột không phải một người, có lẽ đám người đó còn có vũ khí sắc bén trong người.

Cha mẹ Trương Lợi hôm qua tới nhận thi thể, hai vị lão nhân khóc đến hôn mê ngất đi. Tuy đã nhìn quen nhiều trường hợp như vậy nhưng Dĩ Nhu cũng nhịn không được thổn thức. Người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, người chi trí ai!

Dựa vào xung quanh quan hệ xã hội của Trương Lợi, bọn Khúc Mịch triển khai điều tra.

Bạn gái Trương Lợi bề ngoài rất phản nghịch, nghe thấy Trương Lợi đã chết cũng không phản ứng nhiều lắm.

“Tôi biết hắn sớm muộn gì đều sẽ đi đến con đường này!” Nàng trong tay kẹp thuốc lá, trong mắt rốt cuộc vẫn còn có một tia thương cảm “Hắn cùng một vài tên côn đồ ăn nhậu chơi bời còn chưa tính, nhưng thật sự là không nên trêu chọc đến người không thể trêu chọc”

“Người nào?” Lục Ly truy vấn.

“Cụ thể tên họ gì đó tôi không biết, bất quá tôi có nghe hắn nhắc tới vài câu, hình như là mấy người thổ phu tử!”

Lời này làm mọi người đều không khỏi nhíu mày, thổ phu tử là biệt danh của bọn trộm mộ, những người đó chính là tàn nhẫn độc ác chuyện gì cũng đều làm được. Hơn nữa phương diện này còn khả năng đề cập đến hoá thạch, làm mọi người không thể không khẩn trương.

Nếu Trương Lợi thật là người trộm hoá thạch, là hung thủ giết chết Gà rừng, như vậy hiện tại hoá thạch ở nơi nào? Không phải là rơi vào tay những thổ phu tử khác chứ? Nếu thật là như thế thì án này đã phức tạp hơn nhiều, hơn nữa nếu hóa thạch bị đưa tới chợ đêm đem buôn lậu đến nước ngoài thì thật nguy hiểm!

Bởi vì là huynh đệ của Trương Lợi, cho nên Trương Thắng tự nhiên cũng ở trong phạm vi bị dò hỏi

Đương khi nghe thấy Trương Lợi đã chết, biểu tình hắn thực phức tạp, bên trong rõ ràng là khiếp sợ, thương tiếc, cô đơn còn có nôn nóng. Tuy rằng hắn cực lực che dấu, bất quá Khúc Mịch vẫn là dễ dàng nhìn thấu hắn.

“Tháng trước Trương Lợi đến nhà bảo tàng tìm ngươi làm gì?”

Hắn ngẩng đầu nhìn Khúc Mịch một cái, hoảng loạn cùng chần chờ ở trong mắt lập loè “Không có gì, hắn biết tôi làm ở đó, lại là tiểu chủ nhiệm, liền tưởng không tốn tiền nên đi vào tham quan một chút. Bởi vì chúng tôi là thân thích, tôi ngại cự tuyệt nên đáp ứng thôi.”

“Các ngươi bàn luận về Bắc Kinh đầu người hóa xương thạch sao?”

“Không có!” Hắn trong giọng nói tràn đầy khinh miệt “Hắn là đại quê mùa, trừ bỏ ăn nhậu chơi gái cờ bạc liền sẽ mê mẩn máy tính, biết cái gì là lịch sử phát triển cổ nhân loại?”

“Trương Lợi đã qua nhà ngươi sao?” Khúc Mịch nhưng thật ra tin tưởng những lời này. Lấy sự cổ hủ, thanh cao và trình độ của hắn, hẳn là khinh thường nếu cùng Trương Lợi bàn luận đề tài hắn cho rằng thực thần thánh và rất cao thâm này.

“Tôi ly hôn về sau ở một mình, hắn thật ra đã tới vài lần. Bất quá tôi cùng hắn không có đề tài gì để nói, hắn mỗi lần đều qua một lát liền đi. Đúng rồi, nhà tôi có rất nhiều tư liệu về Bắc Kinh đầu người hóa xương thạch, bao gồm văn tự cùng hình ảnh. Hắn nhưng thật ra rất cảm thấy hứng thú, hỏi qua tôi chút vấn đề, bất quá đều là chút vấn đề buồn cười, nông cạn.” Nói tới đây, trên mặt hắn lộ ra khinh bỉ.

Đề cập đến hoá thạch, Khúc Mịch tự nhiên muốn hỏi nhiều vài câu “Hắn hỏi ngươi cái gì, ngươi là trả lời như thế nào. kỹ càng tỉ mỉ kể lại từng câu.”

“Cũng không có gì, bất quá là người chết hóa xương cốt có ích lợi gì? Nghiên cứu nó có thể có phát hiện gì trọng đại? Dù sao là loại người coi khinh việc này, không thèm để ý ngữ khí. Tôi nghe xong đương nhiên sẽ tức giận, nói hoá thạch có ý nghĩa trọng đại, lại châm chọc hắn hai câu. Hắn nghe xong liền tức giận, thở phì phì đi rồi. Từ đó hắn liền không liên hệ lại với tôi. Nhưng tôi không nghĩ tới hắn sẽ chết, Khúc đội trưởng, hắn là bị ai hại chết? Ngươi hoài nghi hắn cùng hoá thạch mất đi có quan hệ?”

“Ngươi hỏi hai vấn đề mà cũng làm chúng ta nghi hoặc.” Khúc Mịch cười như không cười hồi, “Trương chủ nhiệm đối với hoá thạch thật ra rất quan tâm?”

“Đó là quốc bảo của quốc gia chúng ta, không chỉ đối với Trung Quốc, đối với thế giới mà đối với toàn nhân loại đều là vật có giá trị phi thường. Phát hiện Bắc Kinh đầu người hoá thạch lại một lần chứng minh thuyết tiến hoá chính xác, đem màu vàng nhân chủng đi trước chuyển dời hơn một ngàn năm. Nhân loại chúng ta vẫn luôn tự hỏi một vấn đề, chúng ta rốt cuộc là như thế nào có ở đây? Nhân loại đối với việc tìm về khởi nguyên đều không có nhiều kết quả. Nếu là hoá thạch rơi vào trong tay bọn buôn lậu đồ cổ, bọn họ chỉ biết nhìn trúng giá trị tiền tài của nó, xem nhẹ giá trị nghiên cứu của nó. Bọn họ vì tiền cái gì cũng đều làm được, vì phương tiện nhập cư trái phép, thậm chí sẽ đem hoá thạch gỡ ra chia làm vài phần mang đi ra ngoài. Nếu thật có sự việc như vậy phát sinh thì sẽ là tổn thất của toàn nhân loại! Khúc đội trưởng, ngươi vô luận như thế nào đều phải mau chóng tìm được hoá thạch bị mất, không thể để những người xem trọng tiền tài đó đụng đến hoá thạch được!”

“Ngươi thực hiểu biết thủ pháp hành sự của bọn buôn lậu đồ cổ?”

“Ngạch.” Trương thắng sửng sốt một chút, ngay sau đó trả lời “Trong TV không phải thường xuyên nói như vậy sao? Là do tôi sức tưởng tượng quá phong phú sao?”

“Tốt. Trương chủ nhiệm có thể đi rồi, có yêu cầu gì chúng tôi sẽ điện thoại liên hệ.” Khúc Mịch tự mình tiễn Trương Thắng, đi tới cửa thấy bạn gái Gà rừng bị Lục Ly dẫn vào.

Trương thắng biểu tình rõ ràng cứng đi một chút, ngay sau đó cùng Khúc Mịch khách sáo hai câu rồi vội vàng rời đi.

Tiểu Ưu - bạn gái Gà rừng nghe thấy Trương Thắng nói chuyện, không khỏi dừng lại quay đầu nhìn chằm chằm hắn.

Một lúc sau, nàng mới cau mày xoay người, thấy Lục Ly đang nhìn chính mình, vội giải thích: “Tôi vừa mới nghe thanh âm người kia nói chuyện có chút quen thuộc, lại nghĩ không ra là đã nghe qua ở đâu. Bất quá tôi có thể khẳng định, thanh âm này tôi nhất định đã nghe qua! Hắn nói chuyện có âm cuối, hơn nữa n, l có chút phân biệt không rõ ràng.”

“Người kia là anh họ Trương Lợi, có lẽ các ngươi đã gặp mặt.” Lục Ly nhắc nhở, “Ngươi hãy suy nghĩ kĩ một chút”

“Anh họ Trương Lợi?” Tiểu ưu nghe thấy tên này hơi sửng sốt một chút, ngay sau đó đột nhiên nói “Tôi biết ở nơi nào nghe thấy thanh âm này rồi”

“Mấy ngày hôm trước, tôi nhận được một cuộc điện thoại kỳ quáu. Điện thoại là một người đàn ông gọi đến, hỏi tôi có biết Trương Lợi ở đâu hay không. Hắn còn nói Trương Lợi gặp nguy hiểm, nếu tôi biết hắn ở đâu thì hãy nói ra mới có thể cứu tính mạng Trương Lợi. Tôi hỏi hắn là ai, hắn không chịu nói, còn cảnh cáo tôi không được đem chuyện này nói với ai, bằng không liền sẽ gây hoạ vào thân. Người đó biết tôi làm ở quán bar, Gà rừng lại thường xuyên cùng mấy tên côn đồ ở bên nhau, lần này lại càng chọc vào đại họa đến nỗi chết. Tôi nghe thấy lời này trong lòng bất an, liền không dám cùng bất luận kẻ nào nói ra.”

“Ngươi cho là người gọi điện thoại kia chính là Trương Thắng?” Lục Ly nghe thấy thần sắc trở nên ngưng trọng lên “Ngươi không nghe lầm chứ?”

“Tôi sẽ không nghe lầm! Nguyên lai là tôi đã từng làm nhân viên nối máy điện thoại, mỗi ngày liền nghe đủ loại thanh âm giao tiếp. Thời gian dài, đối với thanh âm trong điện thoại đặc biệt mẫn cảm. Chỉ cần nghe qua điện thoại một lần là có thể nghe ra được.” Tiểu ưu phi thường khẳng định nói.

Vừa mới đi đến cổng lớn cục cảnh sát Trương Thắng lại bị gọi trở lại, thẩm vấn hương vị càng có chút nghiêm trọng.

“Trương chủ nhiệm, chúng ta có lý do tin tưởng ngươi cùng cái chết của Gà rừng - Trương Lợi có quan hệ.” Khúc Mịch nghiêm túc nói.

Trương thắng nghe thấy lời này sắc mặt đại biến, hắn ngồi ở ghế trầm mặc một hồi lâu, cuối cùng mới mở miệng nói: “Tôi đã từng biết chút sự tình, bất quá, bọn họ chết cùng tôi hoàn toàn không có bất luận quan hệ gì. Tôi không có giết người!”

“Đem những gì ngươi biết nói ra, chúng ta tự nhiên sẽ điều tra. Nếu ngươi thật không có giết người, chúng ta sẽ không ngang ngạnh ăn vạ lên đầu ngươi.”

Hắn biểu tình có chút không được tự nhiên, ậm ừ một lúc rồi nói “Tôi là người thực si mê đối với loại nghiên cứu cổ nhân, tự nhận cũng tương đối tinh thông. Đặc biệt là cậu tôi đã từng tham dự quá trình khai quật cửa khẩu, tôi từ nhỏ chính là được cậu mang theo bên người, thường xuyên nghe cậu giảng những chuyện cũ. Cho nên, mưa dầm thấm đất, tôi đối với Bắc Kinh đầu người hóa xương thạch có rất thâm tình. Sau khi tôi tốt nghiệp, thực sự muốn công tác ở nhà bảo tàng quốc gia. Chỉ cần có thể gần gũi nghiên cứu hoá thạch, ta ăn cái gì khổ đều nguyện ý. Đáng tiếc, trời phụ lòng người, tôi bị phân phối đến thị nhà bảo tàng. Nhiều năm như vậy, tôi chưa bao giờ từ bỏ quá trình nghiên cứu đối với Bắc Kinh đầu người hóa cốt. Tôi từng nghĩ tới muốn đi tìm tìm Đầu người hóa cốt nhưng đáng tiếc bởi vì đủ loại nguyên nhân chung quy không có thành công.

Sau đó, Trương Lợi đột nhiên tìm đến tôi vay tiền. Dù sao cũng không có nhiều, tôi cũng không trông cậy hắn có thể trả, ngại tình cảm nên liền mượn cho hắn. Thời điểm hắn tới nhà tôi trả tiền, thấy tôi đang xem tư liệu nghiên cứu hoá thạch liền thuận miệng hỏi vài câu, trong giọng nói tràn đầy coi khinh. Tôi thực tức giận, liền mắng chửi hắn một trận. Tôi cho rằng hắn sẽ bị chọc tức, nhưng không nghĩ tới, qua mấy ngày hắn lại tới nữa, còn dò hỏi ta về hoá thạch.

Vừa vặn nhà bảo tàng quyết định đem hoá thạch tới tiến hành triển lãm, tôi liền đưa hắn đến xem trưng bày. Tôi còn cho hắn nhìn lời thuyết minh do chính tôi viết, cho hắn thấy cái góc độ phi chuyên nghiệp có hay không tính thú vị, có thể bắt lấy tầm mắt của mọi người hay không.

Tôi tưởng rằng hắn cũng cảm thấy hứng thú đối với cổ nhân loại học, nhưng hắn lại quanh co lòng vòng hỏi giá hoá thạch. Tôi lúc này mới kinh giác, hắn là có ý niệm gây rối. Tôi đã cảnh cáo hắn, nhưng khi đó có thể là quỷ mê tâm hồn, đột nhiên có một ý niệm xông ra trong đầu tôi. Tôi muốn có được hoá thạch! Cho dù là một ngày cũng được!

Tôi liền âm thầm xúi giục hắn, còn để lộ ra nhà bảo tàng đã chế tạo "phòng trộm pha lê tráo" bên nước ngoài, còn nói nhà bảo tàng bên trong có bao nhiêu cái camera. Bất quá camera máy tính liên tiếp có chút trục trặc, thường xuyên chết máy. Nguyên lai trong nhà bảo tàng đều là vật mô phỏng, phòng trộm không mạnh. Chỉ cần hắn có biện pháp giải quyết cái phòng trộm pha lê tráo kia cùng máy tính, trên cơ bản là có thể đắc thủ.

Tôi biết hắn đã hack một cái máy tính của bảo tàng, trong máy có chút nghiên cứu, phỏng chừng vấn đề không lớn. Chính là cái pha lê tráo kia có chút khó khăn, không biết hắn có biện pháp nào không. Ngày đó hắn đi rồi, lúc sau liền rốt cuộc không tới nữa

Sau này hoá thạch bị trộm, còn phát hiện thi thể, tôi đoán Trương Lợi nhất định là động thủ. Tưởng tượng đến hoá thạch ở trên tay hắn, tôi liền vạn phần nôn nóng. Hắn chỉ là thằng khốn nhận thức chưa đủ, nếu đem hoá thạch bán cho người không hiểu biết thì sẽ đem hoá thạch đạp hư rớt. Tôi chạy nhanh tìm hắn, nhưng hắn lại mất tích. Xảy ra chuyện lớn như vậy, hắn khẳng định muốn tránh đầu sóng ngọn gió. Tôi khắp nơi tìm không thấy người, ở phòng trọ của hắn ngồi xổm chờ vài giờ, thấy ở bên cạnh giống cảnh sát ra vào nên mới đi.

Các ngươi cũng ở khắp nơi tìm hắn, tôi cần tìm được người trước các ngươi. Tôi muốn dùng tất cả những gì mình sở hữu tích góp lại đem mua hoá thạch, tôi không phải muốn phát tài, chính là ảo tưởng một giấc mộng!

Đáng tiếc, tôi tìm không thấy Trương Lợi. Thật sự không có biện pháp, đành phải mạo hiểm gọi bạn gái hắn. Còn không đợi tôi tìm được người, các ngươi liền phát hiện thi thể hắn. Tôi thừa nhận là đã nổi lên ý xấu, nhưng tôi trước sau không có làm trái pháp luật.”

Khúc Mịch nghe nhưng thật ra là đang nhìn hắn thật kĩ. Đừng nhìn hắn một bộ chất phác với hình tượng con mọt sách, kỳ thật rất giảo hoạt. Hắn thế nhưng nghĩ ra kế sách mượn đao giết người, chỉ tiếc là trước sau các nước cờ đều kém chiêu. Như vậy, cao thủ rốt cuộc là ai đâu? Hiện tại hoá thạch lại rơi vào trong tay ai?

Khúc Mịch lập tức liên hệ đội hai, nhờ bọn họ hỗ trợ điều tra. Giết chết Trương Lợi rất có khả năng là bọn trộm mộ!

Đội hai trên tay vừa lúc có cái án tử, đã giai đoạn thu lưới. Sau mấy ngày, bọn đầu cơ trục lợi văn vật buôn lậu lần lượt sa lưới. Trong đó có một người nói biết về tin tức hoá thạch, hy vọng có thể lập công chuộc tội tranh thủ giảm nhẹ hình phạt.

Khúc Mịch phi thường coi trọng, tự mình thẩm vấn hắn. Người này biệt hiệu "toản sơn chuột", giỏi nhất về đào động, ở trong nghề trộm mộ có chút thanh danh. Hắn lớn lên đầu trâu mặt ngựa, vừa thấy liền không phải thứ tốt, khó trách cổ nhân tổng kết tướng số từ tâm sinh.

“Nói đi, đem tin tức liên quan tới hoá thạch đều nói ra.”

“Ngươi phải bảo đảm tôi có thể từ nơi này ra ngoài thì tôi liền nói!” Hắn cùng Khúc Mịch cò kè mặc cả.

Lục Ly ở một bên không ngôn ngữ, trong lòng lại ở trong tối ám cười lạnh. Dám cùng Khúc Đội nói điều kiện người hắn còn không có gặp qua, bước đầu phỏng chừng hắn sẽ bị ngược thật sự thảm.

“Được thôi.”

Ngạch, Lục Ly nghe thấy Khúc Mịch sảng khoái đáp ứng không khỏi ngẩn ra, này không giống như là tác phong trước giờ của Khúc Đội!

“Tốt! Tôi biết Khúc đội trưởng tài cao, cũng tin tưởng Khúc đội trưởng nói chuyện nhất định sẽ tính toán! Tôi biết trong này có camera, các ngươi ghi lời khai còn sẽ ghi âm, đó đều sẽ là chứng cứ.”

Quả thật là cái lão bánh quẩy! Nhìn dáng vẻ hắn là đã sớm có kế hoạch hoàn hảo.

Khúc Mịch nghe thấy hắn nói không khỏi cười, hiểu biết người của hắn có thể nhìn ra tới, nụ cười trào phúng ý vị càng nhiều thêm một ít. Dám uy hiếp người của hắn, toản sơn chuột vẫn là rất gan dạ!

Nhưng ở toản sơn chuột xem ra, nụ cười tươi đại biểu cho vô kế khả thi, đại biểu thỏa hiệp.

“Ta nghe nói hoá thạch bị trộm, liền khắp nơi hỏi thăm tin tức. Chúng tôi làm cái nghề này, nhiều ít đều sẽ cùng những kẻ cắp chuyên nghiệp giao tiếp, có chút chính mình tin tức nơi phát ra. Ta biết hoá thạch ở trong tay Trương Lợi, nhưng nghe nói đại lão cảm thấy hứng thú, cho nên liền không dám dính vào. Trương Lợi đã chết, hoá thạch không thấy, khẳng định chính là đại lão việc làm.”

“Đại lão?” Khúc Mịch chau mày.

“Chính là mỹ tịch người Hoa vương Jack.” Toản sơn chuột nói, “Vương Jack này thường xuyên thu mua một ít đồ cổ văn vật, mặc kệ lai lịch như thế nào, hắn đều không cự tuyệt. Hơn nữa hắn phi thường thích đồ vật hiếm lạ cổ quái, đối với một ít hoá thạch loại đặc biệt cảm thấy hứng thú. Nói thật, hoá thạch là một khối thịt mỡ, nếu có thể ăn xong đi mới được. Tôi chính là mắt thèm nhưng lại hâm mộ không tới. Mặc dù là tôi có thể mua được, tôi cũng không bản lĩnh có thể làm ra đi đổi lại thành tiền, ngược lại sẽ gây hoạ vào thân.”

“Hết rồi?” Khúc Mịch thấy toản sơn chuột gật gật đầu, tiếp theo nói “Tốt. Nếu chúng ta căn cứ manh mối ngươi cung cấp tìm được hoá thạch, ta sẽ giúp ngươi hướng kiểm sát trưởng cầu tình, phỏng chừng sẽ cân nhắc mức hình phạt thích hợp”

“Cái gì mà cân nhắc mức hình phạt thích hợp? Ngươi không phải đáp ứng muốn thả ta đi sao? Ngươi đã nói rõ như vậy, nơi này có ghi hình cùng ghi âm!” Toản sơn chuột nghe thấy lời này liền nóng nảy.

“Ta xem qua tiền án của ngươi, bị nghi ngờ có liên quan trộm cướp, đầu cơ trục lợi quốc gia một bậc văn vật. Hôm nay ngươi phạm vào hai cái sai lầm: Một là không nên ảo tưởng nói điều kiện, hai là không nên vọng tưởng cùng ta nói điều kiện, còn dùng khẩu khí uy hiếp!”

“Khúc Mịch, ngươi nói chuyện không tính toán gì hết, ị phân trở về ngồi!” Toản sơn chuột liền lớn tiếng thô tục, có thể thấy được là thật sự tức giận.

Khúc Mịch nghe thấy lời này nhưng thật ra “Phụt” một tiếng cười, “Địa bàn của ta ta làm chủ! Ta chính là đổi ý, thế nào, ngươi định đánh ta à? Ghi hình có thể tắm rớt, ghi âm có thể trở thành phế thải, không có mệnh lệnh của ta, vừa mới đây hết thảy đều sẽ không tồn tại! Hơn nữa, ta đáp ứng chuyện của ngươi muốn! Ta bảo đảm ngươi từ nơi này sẽ được đi ra ngoài, ngươi lập tức liền sẽ bị đưa ra khỏi phòng này, ta không tính là nuốt lời a.”

Lục Ly cũng nhịn không được nghẹn cười rộ lên, hắn chưa từng nghĩ tới, Khúc Đội còn có một mặt bỉ ổi như vậy.

Toản sơn chuột lại tức giận dậm chân, nhưng hắn xác thật không có biện pháp làm gì Khúc Mịch. Hắn thật muốn xông lên đánh Khúc Mịch, nhưng người ta người đông thế mạnh, hắn nếu dám động thủ bảo đảm sẽ có hại.

Đừng nhìn toản sơn chuột này là bọn trộm mộ tặc, nhưng bọn họ hành nghề chú ý chính là hai chữ nghĩa khí, mặc kệ làm bao lớn, sinh ý đều là một lời nói một gói vàng, không có văn bản hợp đồng. Hắn nguyên tưởng rằng một người đường đường Hình Cảnh Đội đội trưởng, thanh danh bên ngoài Khúc Mịch, khẳng định cũng sẽ phun nước miếng thành đinh. Ai ngờ người này căn bản là rõ ràng chơi hắn, thật là tức chết người không đền mạng a!

“Oa oa oa!” Hắn kêu to lên, mang còng tay tay đấm tự mình bộ ngực, “Ta thật là ngốc, cùng các ngươi này giúp ‘ thổ phỉ ’ giảng thành tin. Đừng nhìn các ngươi là quan, còn không bằng ta là một kẻ trộm! Ta là hiệp đạo, ta kiêu ngạo!”

Khúc Mịch bị hắn làm cho cười ha hả, ngoài dự đoán mọi người đi qua đi, vỗ vỗ bờ vai của hắn nói: “Có ý tứ, ta nguyện ý cho ngươi cơ hội. Chỉ cần ngươi nhắc lại chút manh mối hữu dụng, ta bảo đảm giảm cho ngươi hình phạt 5 năm trở lên.”

Toản sơn chuột ánh mắt sáng lên, ngay sau đó theo bản năng mà lắc đầu, hắn không tin cách hành sự quái đản của Khúc Mịch.

“Ngươi đoán xem, nếu ta đi tìm vương Jack, nói là ngươi cung cấp manh mối, ngươi sẽ có kết cục gì?” Khúc Mịch cười đến có chút gian trá “Ngươi cho rằng cung cấp một ít manh mối không quan trọng, còn lại dựa vào chúng ta điều tra, vương Jack liền sẽ không hoài nghi đến trên người của ngươi, sẽ không tìm cho ngươi phiền toái? Mặc kệ ngươi nói nhiều ít, các ngươi còn sống đều có kết cục không tốt đẹp. Ngươi hiện tại có duy nhất một con đường ra chính là, nghĩ cách đem vương Jack kéo xuống nước, tốt nhất là làm hắn vĩnh ko thoát thân! Hơn nữa, kiên định bất di bất dịch tin tưởng ta! Thế nào, nghĩ kỹ chưa?”

Toản sơn chuột mặt đầy thất bại, hắn thật là thua, chưa bao giờ gặp được nhân vật quá xảo quyệt lợi hại như vậy. Hắn hiện tại như cá trên thớt gỗ, chỉ có thể mặc người xâu xé.

“Ta biết vương Jack quản vợ rất nghiêm, nhưng lại rất thân với cậu em vợ. Đoàn người đều nói hắn được việc thì ít, hỏng việc thì nhiều, nhưng vương Jack đối với hắn phi thường tín nhiệm, mọi sự tình đều sẽ không gạt hắn. Mấy ngày trước đây, vương Jack đem cậu em vợ đưa ra nước ngoài. Nếu có thể tìm được hắn, nhất định sẽ có phát hiện.”

Toản sơn chuột cung cấp manh mối này rất có giá trị, thời gian này lại ra nước ngoài, phỏng chừng bên trong có uẩn khúc.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ AzTieuThuyet.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Nữ Pháp Y Mau Nhảy Vào Trong Bát Chương 156: Đột phá

Bạn đang xem Nữ Pháp Y Mau Nhảy Vào Trong Bát. Truyện được dịch bởi nhóm fb.com/queenie.ssk. Tác giả: Thuận Bảo Bảo. Chapter này đã được 52 lượt xem.

AzTieuThuyet.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

AzTieuThuyet.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập AzTieuThuyet.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.